Thịnh Thế Thanh Phong

Ngao Thịnh lúc bé đã là một chú sói con, đến khi trưởng thành lại là một tên ác lang độc đoán tàn nhẫn. Hắn làm hoàng đế quyết đoán, thô bạo.

Đại thần khuyên nhủ: “Hoàng Thượng, trị quốc phải nhân từ.”

Ngao Thịnh khinh thường: “Bạo quân vẫn tốt hơn hôn quân.”

Tương Thanh là một khối băng trôi, hỉ nộ bất biến, vui buồn không nhìn ra. Y chẳng qua chỉ cho con sói kia một chút ôn nhu, ấy vậy hắn lại mê luyến đến bất chấp tất cả, bám lấy y không buông.

Khi ấy, giữa ngôi vị hoàng đế và Tương Thanh, chỉ có thể chọn một, Ngao Thịnh đã chọn đế vị, bởi ngoài việc phải làm hoàng đế, hắn căn bản không có cơ hội để lựa chọn.

Vì thế, Ngao Thịnh đăng cơ, Tương Thanh rời đi.

Sau khi lên ngôi, Ngao Thịnh vận dụng hết toàn lực, chỉ vì mong tìm được Tương Thanh về. Hắn đã làm hoàng đế, đã có quyền lựa chọn.

Đại thần can gián: “Hoàng Thượng, trong thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số.”

Ngao Thịnh cười nhạt: “Ta không có hứng thú với đám mỹ nhân ấy.”

Đại thần nhíu mày: “Hoàng Thượng, lễ nghi…”

Ngao Thịnh lạnh lùng cười: “Tìm không được Thanh về, ta liền bồi táng các ngươi cùng hai chữ lễ nghi.”

Bình luận